Hiển thị các bài đăng có nhãn dacanhlongkhanh. Hiển thị tất cả bài đăng

Ngũ Hành Sơn ( Five-peaked Mountain)

Trong truyện Tây Du Ký, sau khi thua cuộc Tề Thiên bị Phật Tổ lật bàn tay biến thành năm quả núi: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, gọi là núi Ngũ hành, nhẹ nhàng đè chặt Đại Thánh xuống dưới.



Bàn tay vốn có năm ngón dài ngắn không đều. Theo thuật đoán số mệnh qua bàn tay, người ta cho rằng trong bàn tay có đủ cả ngũ hành: ngón cái là Kim; ngón trỏ là Mộc; ngón út là Thủy; ngón vô danh là Hỏa; ngón giữa là thổ. [Thông thường, khi cưới vợ lấy chồng, người ta đeo nhẫn vàng ở ngón vô danh (ngón áp út), phải chăng ngụ ý muốn lấy lửa (Hỏa) để thử “tuổi” vàng, để coi hôn nhân có bền được cùng năm tháng hay không?]

Mượn hình tượng bàn tay năm ngón ứng với ngũ hành để từ đó chuyển sang hình tượng ngọn núi Ngũ Hành nhốt Tề Thiên, trong việc này có chứa huyền nghĩa.

Theo Phật giáo, thân con người vốn do năm yếu tố cấu tạo thành, gọi là Ngũ đại, gồm có đất, nước, gió, lửa, và hư không. Mỗi người đều có ngũ căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân). Mỗi căn đều có một ý thích riêng, do đó con người có ngũ tình: mắt thích xem cái đẹp, hấp dẫn, khêu gợi; tai thích nghe cái êm dịu, du dương, thích nghe nịnh hơn là lời nói phải; mũi thích hít mùi thơm ngon; lưỡi thích nếm thích ăn những gì hợp khẩu vị; thân lại thích sự hưởng thụ sung sướng an nhàn, v.v... Do có ngũ căn mà con người có năm thứ ham muốn (ngũ dục); những thứ đó cứ đè chặt tâm linh, tinh thần con người, rất khó gỡ ra. Do đó, con người dễ xuôi theo cái xấu cái ác mà khó vươn lên cái đẹp cái thiện.

Theo Nho giáo và Lão giáo, con người do sự phối hợp của âm dương, của năm yếu tố Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ (ngũ hành) tạo nên. Sách Lễ ký miêu tả “thành phần cơ cấu” con người như sau: “Nhân giả, kỳ thiên địa chi đức, âm dương chi giao, quỷ thần chi hội, ngũ hành chi tú khí.” (Người là cái đức của trời đất, nơi gặp gỡ của âm dương, nơi tụ hội của thần minh, là tinh hoa tốt đẹp của ngũ hành hiệp lại.) Chính vì vậy, luôn luôn có sự liên hệ giữa thân xác và ngũ hành, chẳng hạn như biểu sau đây:

Ngũ hành:     Kim     Mộc     Thủy     Hỏa     Thổ
Ngũ tạng:     phổi     gan     thận     tim     dạ dày
                     (phế)     (can)     (thận)     (tâm)     (tì)

Đông y xây dựng lý thuyết cũng căn cứ trên ngũ hành âm dương. Thuật luyện nội đan (thiền) của Lão giáo và Cao đài cũng vận dụng sự tương quan âm dương, ngũ hành với thân xác.

Núi Ngũ Hành là bàn tay hóa ra, bàn tay là một phần của thân xác, vậy núi Ngũ Hành chính là cách ám chỉ thân xác con người. Tề Thiên vốn dĩ thần thông mà chịu bị nhốt trong núi Ngũ Hành. Điều đó có nghĩa  rằng: khi còn mang xác phàm nặng nề trọng trược thì chưa thể khai phóng cho phần thần diệu linh thiêng trong tự thân nội thể con người hiển lộ.

Muốn đạt được thần thông, tự do khai phóng, Tề Thiên bắt buộc phải cởi bỏ xong xác phàm để không còn nằm trong vòng sinh diệt nữa. Muốn đạt được cảnh giới đó chỉ có đi theo con đường tu Phật. Do vậy chỉ có Tam Tạng (đại diện cho Phật đạo)  mới giải thoát được Tề Thiên khỏi (núi) Ngũ Hành.

Hiểu được ý nghĩa đó, làm thử một cụm núi Ngũ Hành thu nhỏ để tự nhắc nhở rằng xác thân mình cũng chỉ là phàm trược mà thấy lẽ vô thường của kiếp người.


read more →

Đá tán cây




Đọc bài tại: http://dacanhlongkhanh.multiply.com/journal/item/55
read more →

Đá làm chậu hoa

Trước giờ mình hay tìm ý nghĩa của đá cảnh qua những hình tướng thật kì vĩ đầy ý nghĩa như núi non, rồng, hổ, thánh nhân… Nhưng hôm nay có dịp đến nhà một ông thầy thuốc Nam cũng ở Long Khánh mình đã được mở rộng tầm mắt bằng một cách chơi đá cảnh rất đơn giản, đó là một viên đá dùng làm chậu hoa.



Việc chơi đá của mình chủ yếu qua những viên đá có thế Tung (đứng). Nhưng viên đá ở đây theo thế Hoành (ngang).  Một viên đá dẹp hõm ở giữa, viền xung quanh cũng cuộn nhấp nhô. Ở giữa hõm được chủ nhân đắp đất và trồng một cây trúc bonsai, bề mặt đất được phủ bởi những nhánh hoa Mười Giờ và vài cây cỏ bèo. Đơn giản vậy mà thấy hay hay.



Giờ hiểu thêm việc chơi đá không chỉ thể hiện ở ý nghĩa mà còn ở công dụng của đá.


Font Face

read more →

Đá chữ Ngã




Đọc bài tại: http://dacanhlongkhanh.multiply.com/journal/item/54
read more →

Triết lý Tán cây

 “Hãy trồng một cái cây. Sẽ có ngày con hái quả. Nếu không có quả thì ít ra con cũng được hưởng chút bóng mát”



Đó là lời khuyên của một bà lão bán quán nước mía ven đường khi một lần nọ trên hành trình lãng du gã ghé vào nghỉ chân. Lúc đó tâm gã còn rất động, mông lung, mâu thuẫn bởi mớ kiến thức vừa rời ghế trường đại học nên gã chỉ nhớ lấy chứ không kịp hiểu. Nhưng chục năm sau lời nói đó đã trở thành một triết lý sống mà gã tự đặt tên là Triết lý Tán cây.

Dĩ nhiên ý bà lão muốn nói đến những thứ sâu xa cao cả hơn là chuyện cây, quả và bóng mát. Ý bà muốn nói đến việc hỉ xả, từ thiện, làm việc phước.

Theo quan niệm Phật giáo, con người không chỉ sống một lần mà trải qua vô lượng kiếp luân hồi. Mỗi lời nói, hành động, ý nghĩ của mỗi người đều tạo nên một Nghiệp (karma) cho người ấy. Tùy theo nghiệp lành hay dữ ở vô lượng kiếp trước mà kiếp này ta gặp phước hay họa. Muốn tạm lánh nghiệp dữ cũng như tạo phước cho kiếp sau ta nên phát tâm giúp người trong khả năng của mình. Việc này cũng như trồng cây lành. Có thể kiếp này ta chưa trả được nghiệp nhưng hậu quả cũng nhẹ nhàng bớt, giống như không được hái quả nhưng cũng có chút bóng mát.

Triết lý Tán cây của gã là vậy. Làm được việc gì tốt cho người khác trong khả năng là gã sẽ làm.

Và một viên đá dáng tán cây cũng là thông điệp mà gã muốn gửi đến mọi người.

("Tán cây này cũng rất nặng, gã cùng một thanh niên nữa dùng cây đòn gánh mới đưa từ trên núi xuống nổi)

read more →

Đá chữ Ngã

Mấy ngày nay trời mưa rả rích không có điều kiện đi sưu tầm đá. Ngồi xem lại những viên đá mình mang về thấy một viên có nét chữ Hán. Xem kĩ thì giống chữ Ngã () nhất.





Ngã là Ta, là Tôi. Chữ Ngã cũng có nhiều triết lý thâm sâu, nhất là trong đạo Phật: Bản Ngã, Ngã Mạn, Chấp Ngã, Vô Ngã…

Khi mới sinh ra đời, trong bảy bước đi trên sen hồng nâng gót ngọc, Thái tử Tất Đạt Đa một tay chỉ lên trời, một tay chỉ xuống đất, đã gởi một thông điệp rất quan trọng cho nhân loại: “Thiên thượng, thiên hạ duy ngã độc tôn”.

Có nhiều cách lý giải thông điệp này, tùy theo nhận thức, mục đích của từng người. Nghĩa đơn giản nhất của thông điệp này là: “Trên Trời, dưới Trời chỉ có cái Ta là quan trọng nhất”. “Ngã” có thể giúp ta tiến lên thành Thánh và có thể thành Phật nếu biết đem “cái Ta” ấy phụng sự cho chúng sanh. Nhưng nó cũng có thể đưa ta đọa xuống địa ngục, bàng sanh hoặc thành Atula nếu chăm chăm chấp ngã.

Đức Phật đã thấy rõ được sự tác hại của bản ngã nên Ngài đã cảnh tỉnh chúng sanh phải luôn quán chiếu và hãy nên cẩn trọng về nó.

Cũng vì bản ngã hay muốn thể hiện cái “Ta” này, lúc nào cũng chứng tỏ ta hơn mọi người, không muốn ai hơn mình. Nếu có ai hơn, liền đố kỵ tìm cách nói xấu, hoặc không bao giờ thấy được điều hay, tốt của người để hoan hỷ. Điều này đã khiến biết bao nhiêu người phải cô đơn, lạc lõng, phiền não, trở thành ngông nghênh.

Tự ngã của ta hay kiêu căng, rồi tiến đến cực đoan, độc đoán, độc tài…có thể làm ta trở thành người vong ân bội nghĩa, tự mãn trên sự thành công. “Cái ta” luôn yêu cầu được đáp ứng, thoải mái thụ hưởng. Và rồi cái ta ấy phải bị mọi người oán trách, xa lánh vì đã tự tạo ra lo sợ, gây biết bao oan trái, làm tổn phước lực để rồi phải trở thành tán gia bại sản, thân bại danh liệt, chết trong ô nhục.

Cũng vì cái “ta” này đã khiến cho nhiều gia đình tan nát, mất hạnh phúc; cha mẹ, con cái, anh chị em không có sự đồng thuận. Trái lại ai nấy thích sống riêng theo cảm tính của mình, mạnh ai nấy lo, thích hưởng thụ dục lạc, rồi cũng vì nuông chìu con cháu, muốn gì được nấy mà không hướng dẫn đạo đức, uốn nắn lúc còn măng, để trưởng dưỡng “cái ta” mỗi ngày mỗi lớn, dạy không được nữa, khiến hư thân, mất nết, nguy hại cho xã hội. Đến khi thành tre rồi, làm sao uốn cho nổi; than trời trách đất, rốt cuộc con hư, gia đình tan nát!

Cái “ta” này đã khiến cho xã hội phải nhiều điêu linh thống khổ. Kẻ sống với cái ta sẽ trở nên “Độc tài chuyên chính”, chứng tỏ “bản ngã” hách dịch, cửa quyền. Cũng vì cái “ta” và muốn thể hiện “cái ta” này, bao nỗi bất hòa có mặt, xã hội phải nhiều xáo trộn, lắm chia rẽ, nhiều hận thù. Vì cái ta, muốn làm bá chủ thiên hạ, mới xảy ra chiến tranh. Cái ta đã khiến cho nhiều người chạy theo ngũ dục, phải bỏ dỡ con đường cao đẹp và chịu sự khổ cực trong đọa xứ.

Bởi vì chấp ngã, con người sẽ thể hiện hai bản năng: một là bản năng sinh tồn, lúc nào cũng muốn tranh giành, gom góp để bảo tồn sự sống cho riêng mình, lúc nào cũng lo hạnh phúc, lợi lạc cho riêng mình để quên đi những khốn khổ chung quanh. Hai là bản năng hưởng thụ, luôn khao khát tìm kiếm những khoái lạc của nhục dục tầm thường, khiến họ phải đọa lạc vào chốn khổ đau, mất đi nhân cách, hao tổn phước báu, gây khổ lụy cho nhiều người. Riêng người chấp ngã sẽ có nhiều ích kỷ, cao ngạo, muốn thụ hưởng, sinh tâm tham lam, luyến ái, xem mình quan trọng, là cái rốn của vũ trụ… Họ muốn mọi người phải tôn trọng, phải phục tùng mình, ai trái ý phật lòng mình, thì sanh tâm nóng giận. Nếu làm thân phận kẻ đứng sau thì “bản ngã” tự tạo ra tố chất của phiền não, bực dọc, oán trách người trên. Nếu làm người có quyền hành thì kẻ ấy sẽ tăng trưởng việc trù dập, bắt nạt kẻ dưới, và sanh ra muôn vàn bao oán trái chất chồng.

Cái “ta” núp bóng dưới nhiều chiêu bài tốt đẹp, thể hiện dưới nhiều góc độ, rất khó vượt qua. Nó  thầm kín chi phối, sai sử khiến cho con người tạo ra muôn vàn tội lỗi, ác nghiệp, luôn hơn thua, kiêu mạn, chỉ trích, công kích người khác. Cái ta luôn tìm lỗi người để mà che đậy sự sai lầm hay tội lỗi của mình.

Từ cái “ta” này sinh ra muôn vàn phân biệt, đối xử. Thấy cái gì cũng là của ta: thân ta, gia đình ta, dòng họ ta, tiền bạc, nhà cửa, chức quyền, địa vị của ta… Cái ta hì hục bảo vệ những thứ “của ta” như thế nó sẵn sàng mọi thủ đoạn để tranh giành chiếm giữ.

Theo Đức Phật, chấp ngã là nguyên nhân của mọi sự khổ. Kinh Viên Giác cũng dạy rõ: “Chấp ngã và chấp pháp là nguyên nhân của vô minh. Vô minh dẫn chúng sanh chạy theo hình tướng bên ngoài, đánh mất bản tâm, sinh ra muôn vàn tội lỗi!”.

Phải biết rằng con người chết vì sắc diện (đẹp), con voi chết vì cặp ngà (quý), ve sầu chết vì tiếng kêu (to), đom đóm chết vì điểm sáng (chói), ong chết vì sáp mật (ngọt), chồn chết vì chất xạ hương (thơm), con nai chết vì cái sừng (bổ), chim sẻ chết vì bộ lông (tốt). Tất cả cũng đều do quá coi trọng, chăm sóc và thể hiện của “Cái tôi sở hữu” mà quên đi Phật tánh, tình người, tình đồng loại, luôn hiện hữu ở bên trong ta.

Đá chữ Ngã này ngắm hằng ngày để nhắc nhở bản thân về lẽ vô thường cũng hay đấy chứ!

read more →

Đỏ mặt ngắm khối đá giống hệt... bộ phận sinh dục nữ

http://datnong24.com/dv/news/183/%28ttdd%29%252d%C4%90%E1%BB%8F-m%E1%BA%B7t-ng%E1%BA%AFm-kh%E1%BB%91i-%C4%91%C3%A1-gi%E1%BB%91ng-h%E1%BB%87t...-b%E1%BB%99-ph%E1%BA%ADn-sinh-d%E1%BB%A5c-n%E1%BB%AF.html
Mấy bạn nữ xem đừng trách Đá nha.
read more →