Hiển thị các bài đăng có nhãn longkhánh. Hiển thị tất cả bài đăng

Đá Huyền Không


Giai thoại kể rằng có lần Quan Vũ và Trương Phi đang ngồi đánh cờ dưới chân một ngọn núi bỗng có tảng đá to lăn từ trên đỉnh xuống. Để khỏi làm bận tâm Nhị ca đang suy tính nước đi, Trương Phi lấy một con cờ dùng nội công búng lên trúng tảng đá để chặn nó lại. Chưởng lực quá mạnh khiến viên đá đứng yên trên sườn núi. Viên đá hiện vẫn còn ở Trung Quốc và dân gian đặt tên là Đá Huyền Không.


Huyền Không là lửng lơ, là treo trên không. Đó cũng là tâm thức phiêu bồng mà Đá đang hướng tới. Phiêu bồng để buông bỏ bớt cho tâm nhẹ đi, diệt bớt bản ngã cho lòng thanh thản.


Vì không có sẵn một viên đá cảnh nào ngoạn mục như thế nên Đá tìm một tảng đá hình núi, có hốc phía trên. Giữa hốc Đá đặt một viên đá trắng để nó cũng được lửng lơ, phiêu bồng.



read more →

Xin nước mắt nàng cho tháp nghiêng

Một miền cỏ lạ chưa biết tên
Thướt tha vũ nữ sắc y xiêm
Đưa lối anh về ngang tháp nắng
Xin nước mắt nàng cho tháp nghiêng







read more →

Đá làm chậu hoa

Trước giờ mình hay tìm ý nghĩa của đá cảnh qua những hình tướng thật kì vĩ đầy ý nghĩa như núi non, rồng, hổ, thánh nhân… Nhưng hôm nay có dịp đến nhà một ông thầy thuốc Nam cũng ở Long Khánh mình đã được mở rộng tầm mắt bằng một cách chơi đá cảnh rất đơn giản, đó là một viên đá dùng làm chậu hoa.



Việc chơi đá của mình chủ yếu qua những viên đá có thế Tung (đứng). Nhưng viên đá ở đây theo thế Hoành (ngang).  Một viên đá dẹp hõm ở giữa, viền xung quanh cũng cuộn nhấp nhô. Ở giữa hõm được chủ nhân đắp đất và trồng một cây trúc bonsai, bề mặt đất được phủ bởi những nhánh hoa Mười Giờ và vài cây cỏ bèo. Đơn giản vậy mà thấy hay hay.



Giờ hiểu thêm việc chơi đá không chỉ thể hiện ở ý nghĩa mà còn ở công dụng của đá.


Font Face

read more →

Nga nga lưỡng nga nga

Đời vua Lê Đại Hành có Sư Pháp Thuận là người học rộng, thơ hay, am hiểu việc đời có công giúp nước. Mỗi lần nhà vua định phong chức cho thì sư không nhận. Vì thế vua Lê Đại Hành càng kính trọng.

Khoảng năm Thiên Phúc thứ tám (987), vua Tống sai Lý Giác đi sứ sang Việt Nam. Vua Lê Đại Hành bèn cử sư Pháp Thuận giả làm người chèo đò ra đón ở bến sông Sách Giang (Nam Sách, Hải Dương). Lý Giác vốn là tay sính thơ, khi ngồi đò nhìn thấy xa xa trên mặt nước có phu thê thiên nga đang bơi sóng đôi. Tức cảnh, Giác liền ngâm hai câu thơ rằng:

Nga nga lưỡng nga nga
Ngưỡng diện hướng thiên nha
(鵝鵝兩鵝鵝,
仰面向天涯)

Dịch:
Song song ngỗng một đôi
Ngưỡng mặt ngó ven trời


Sư Pháp Thuận nghe xong tay vẫn chèo nhịp nhàng, miệng tươi tắn nối vần ngâm tiếp hai câu thơ thành một tứ tuyệt:
Bạch mao phô hồng thủy
Hồng trạo bã thanh ba
(白毛鋪綠水,
紅棹擺青波)

Dịch:
Lông trắng phô dòng biếc
Sóng xanh chân hồng bơi.
Thấy người lái đò hay chữ như vậy, Lý Giác hết sức kinh ngạc và cảm phục tài ứng thơ, đối đáp của người lái đò. Từ đó bỏ thành kiến "Nam man" mà đề cao nền văn hiến nước ta. Bài thơ "Nga nga lưỡng nga nga", không phải là của thiền sư. Hai câu đầu là của Lý Giác, hai câu sau do ông hoạ theo, do học rộng hiểu nhiều lấy từ điển cố văn học của Trung Quốc. Bài thơ là một tuyệt phẩm mà các bực thức giả khen là “thi trung hữu họa” trong thơ có họa, thơ vẽ nên một họa phẩm.

Trong vườn mình cũng có một con Nga bằng đá. Cũng luôn “ngưỡng mặt ngó ven trời” với cử chỉ ngơ ngác dễ thương theo kiểu loài ngỗng.

read more →

Thợ đá

“Làm trai đứng giữa đất Côn Lôn,
Lừng lẫy làm cho lở núi non.
Xách búa đánh tan năm bảy đống,
Ra tay đập bể mấy trăm hòn.”
(Đập Đá Côn Lôn - Phan Chu Trinh)

--------------------

Đoạn thơ của chí sĩ ái quốc Phan Chu Trinh mô tả hình ảnh bi tráng nhưng vẫn đầy lạc quan và quyết tâm của những người trai trẻ yêu nước. Đọc thấy thật cảm phục và nhớ lại những người chẻ đá xứ mình. Mặc dù cái sự đập đá ở Long Khánh không đến độ hiên ngang như trong thơ của cụ Phan nhưng cũng có nhiều điều đáng nói.

Ở Long Khánh ngày trước nói tới đá là phải nói tới những người chẻ đá. Đá tổ ong ở nơi đây không dễ tạc như đá Non Nước để làm tượng, đẽo cối xay cối giã. Nhưng đá tổ ong làm móng nhà rất tốt bởi độ bám xi măng khá cao. Một tảng đá to nằm trùi trũi đen thui hoặc nâu vì lớp ngoài bị ô xy hóa chứa bên trong là những khối đá lõi. Thế nhưng muốn có được những viên đá tổ ong vuông vức và chắc chắn để làm móng nhà phải cần tới bàn tay người thợ chẻ đá để “trị” những tảng đá kia.

Theo sử ghi năm Kỷ Mùi (1679) dưới đời chúa Hiền Nguyễn Phước Tần, tướng Trần Thượng Xuyên bên Trung Quốc dẫn ba ngàn quân tướng nhà Minh chạy về phương Nam lánh nhà Thanh, được chúa Nguyễn cho phép khai phá phương Nam, đến vùng Cù lao Phố Biên Hòa khai dân lập ấp.

Trong đoàn người theo Trần Thượng Xuyên ngày ấy, có một số người nước Sùng, một nước chư hầu thời cổ đại ở phía bắc Trung Quốc bị đày xuống Quảng Đông. Khi nhà Thanh cai trị, họ chạy theo Trần Thượng Xuyên vào Đồng Nai. Người Việt gọi họ là người Hẹ. Những cư dân này có nghề làm đá, họ là những người đục đá lát đường cho Cù Lao Phố. Nghề đá truyền dần cho người Việt.

Có lẽ nghề đục đá ở Long Khánh bắt nguồn từ đây. Và người ta hay gọi những người chọn công việc nặng nề này là thợ chẻ đá.

Gọi là thợ chứ họ cũng vì miếng cơm manh áo mà vào nghề. Rồi ngày qua ngày kinh nghiệm tích lũy thành những người chẻ đá chuyên nghiệp. Họ ở miền Trung nắng gió vào đây sinh sống. Do vào sau lại không có nhiều của cải nên họ khó mà mua đất để canh tác. Ban đầu họ ở nhờ trong những căn chòi canh rẫy vì người dân ở đây sẵn lòng đùm bọc đồng bào mình. Và đất Long Khánh cũng không bạc đãi họ, miễn là phải siêng năng, chịu cực khổ. Làm gì đây khi không có đất đai? Thì đá đó! Đá Long Khánh nhiều vô kể, ai cũng sẵn sàng cho không, nhiều khi còn cầu cho có người lấy đá để thêm đất trồng trọt, đỡ bớt chướng ngại. Họ sắm cái búa tạ loại 10 - 20 kí, búa đục nặng gấp 5 lần búa đóng đinh, cây xáo (mũi đục đá dài), vài cái nêm (mũi đục đá nhỏ ngắn), xà beng (đòn xeo). Ban đầu là dùng búa đục và cây xáo mồi một lỗ nhỏ vừa cái nêm trên lưng tảng đá to. Đặt nêm vào sau khi chêm cho nêm bằng vải rách để nêm đừng rơi ra. Dùng búa tạ nện vào nêm vài cái. Tảng đá nứt ra làm hai, hiện ra bên trong là những thớ đá tổ ong màu lam. Cứ thế từ tảng đá to họ chẻ thành từng viên đá xây móng vuông vức, đều nhau.

Khéo léo mồi lỗ cho nêm


Quai búa cho "lở núi non"

Thành quả của mồ hôi người cần lao

Nghề chẻ đá cũng cực khổ, dang nắng dầm mưa, lại tốn hao sức lực, nên chỉ dành cho đàn ông. Thợ đá hay ví nghề mình là một trong những nghề nặng nhọc nhất, thuộc loại “nhất phá sơn lâm – nhì đâm hà bá”. Nhưng thành quả lao động của họ luôn xứng đáng với sức lực bỏ ra. Không mất vốn mà mỗi ngày họ bán vài chục viên đá đủ tiền nuôi vợ nuôi con. Là một nghề sử dụng cơ bắp nên người chẻ đá ai cũng cuồn cuộn vai, ngực, bắp tay. Chiếc lưng dài đầy cơ luôn phơi trần ra trong nắng đôi khi làm cho những cô, những chị đi rẫy ngang qua cũng phải liếc nhìn trầm trồ.

Ngày trước người dân ở đây hay nói đùa là bao giờ đá tổ ong lên giá chắc chắn dân
Long Khánh sẽ giàu nhất nước. Lúc nhỏ mình cũng suy nghĩ như vậy. Nhưng sau này thấy những hậu quả môi trường nặng nề của những vùng khai thác đá ở những nơi khác mình thấy không nên. Có lẽ con đường đá cảnh mà mình đang theo đuổi là một hướng đi mới để khai thác tiềm năng sẵn có ở đây.

Xưa có câu “Đất không phụ người” để khuyến khích việc gắn bó với đất đai đồng ruộng. Nay mới nói chuyện người thợ chẻ đá đã thấy Đá cũng không bao giờ phụ người.


Hồ Đại Tướng ở Long Khánh xây toàn bằng đá chẻ


read more →

Dự đoán EURO 2012 theo... thuyết ngũ hành

http://bongda365.co/D%E1%BB%B1-%C4%91o%C3%A1n-EURO-2012-theo-thuy%E1%BA%BFt-ng%C5%A9-h%C3%A0nh_C49_D17135.htm
Theo thuyết ngũ hành tương sinh tương khắc, giới hâm mộ Đức sẽ yên tâm hơn nếu như đội này đụng độ với Pháp hoặc Anh trong những trận đấu mang tính quyết định tại EURO sắp tới, vì THỦY dưỡng MỘC, và vì MỘC khắc THỔ.
read more →

Euro và cúp… Đá

Hôm nay là ngày khai mạc giải Euro, 16 anh tài châu Âu sẽ cùng hội ngộ. Dùng chiến thuật chiến lược, kỹ thuật, thể lực, kỷ luật, ý chí thậm chí cả mưu mẹo, tiểu xảo để đạt mục tiêu cuối cùng là chiếc cúp vô địch.

Ai cũng biết Cúp phiên âm từ Cup (tiếng Anh), Coupe (tiếng Pháp), Coppa (tiếng La tinh) có nghĩa là cái tách. Ban đầu đó là một cái tách thật lớn để đựng bia cho đội chiến thắng cùng ăn mừng. Hành động này cũng giống ở phương Đông xưa khi người chiến thắng trở về được mỹ nữ dâng rượu mừng chiến công.

Mà để giành được Cúp phải cố gắng hết sức rồi nhờ đến số phận, định mệnh, may mắn. Giống như lời bài hát The Cup of Life và cũng như trong cuộc sống mà thôi, việc gì trước hết ta cũng cần phải làm hết sức mình để rồi xem sao. Mỗi mục tiêu đạt được là một chiếc Cúp, nghĩ như vậy sẽ thấy rất phấn khích khi bắt đầu một công việc.

Euro đến Đá cũng giới thiệu một viên đá hình chiếc cúp, mặc dầu trông nó giống Cúp FIFA hơn.




 
 
read more →

Đá và Khổ đế

Theo đạo Phật thì con người có 8 nỗi khổ (Khổ đế). Từ ngày được “mẹ cho mang nặng kiếp người” cho đến khi “về bên kia núi” con người phải chịu khổ liên tục, không việc này cũng việc kia.

Nói gì xa, ngay cả việc chơi đá cũng có vài cái khổ.

- Sở cầu bất đắc (muốn mà không được): từ lúc bắt đầu sưu tập đá mình muốn có một viên đá dáng Ngũ hành sơn. Nhưng cho đến nay vẫn chưa tìm được. Cho nên luôn thấy thiếu thiếu.
 
- Ái biệt ly (yêu quý mà phải cách xa): Có những viên đá đã phát hiện ra, dáng rất đẹp, khá toàn mỹ và có ý nghĩa rất hay. Nhưng chưa thể đưa về được vì to quá, địa hình khó khăn quá. Chỉ biết lâu lâu đi ngang qua ngắm nhìn chứ không thể làm gì được. Giống viên đá có hình Âm Dương này, to quá và lại nằm ở sườn núi.



Mà quá trình sưu tập đá cũng khá cực nhọc. Viên đá trên núi phải vác bằng vai xuống núi. Rồi ì ạch chở về nhà không ít lần ngã xe. Cực nhưng luôn tự an ủi mình bằng một câu rất Thiền: “Giờ ráng chịu cực mai mốt …chịu khổ!

Biết là khổ nhưng vì yêu thích nên phải chịu. Còn là chúng sinh, còn luân hồi là còn khổ. Còn biết cảm thụ cái đẹp,
yêu quý cái hữu tình là còn khổ.
 
read more →

Chú Cuội ngồi gốc cây đa (Magic Banyan Tree on the Moon)





Sự tích cây đa chú Cuội và vầng trăng cổ tích đã làm say lòng biết bao nhiêu thế hệ trẻ em Việt Nam. Viên đá cây đa này sưu tầm trong 1 rẫy cà phê. Cả rẫy trăm ngàn viên đá mới có một viên như thế. Cao 55cm, nặng 50kg, đá tổ ong lổ nhỏ.

--------------------------------------

The stone looks like the legend Banyan Tree on the moon in Vietnam folk tale about a magic banyan tree that could heal every disease. This banyan tree automatically flied away to the moon when being watered with "dirty water" and its owner, Mr. Cuoi, didn't want to lose his magic tree, cached its root and flied along to the moon. He's stayed there up to now and can be clearly seen every full moon along with the banyan tree. This tale's passionated every generation of Vietnamese children.

Height: 55cms
Weight: 50kgs
-----------
Bonus:

Mr. Cuoi took a one way journey to the moon with the banyan tree


... and sadly looks down to earth evey full moon



read more →